Thứ Sáu, 9 tháng 3, 2018

Mặt trời bé thơ



Mặt trời bé thơ
                    Nhớ tiếng vĩ cầm và bản nhạc Quê hương
                    Tặng NCT và người cha đáng kính của anh

Tắt máy đi,
     Và ko tìm gì nữa
     Và không đọc gì nữa
     Và không nghĩ gì nữa
Cho đến khi
Giấc ngủ đến tìm
Không gian lặng im
Gió lặng im
Cây sau vườn lặng im
Con mối hay đớp muỗi lặng im
Trái tim ơi!
      Hãy lặng im!
Cái ngủ đến tìm
Cơn mơ đến tìm
…Ngày xưa gọi
    Trở lại bé thơ
Tiếng mẹ ru
    “Cái cò cái vạc…”
    Bãi ngô xào xạc
    Sông Đào hồng phù sa
        Cuồn cuộn chảy về sông Cái
Bừng tỉnh cơn mơ
Biết chẳng bao giờ
                 Gặp lại
                        Mặt trời bé thơ

                      10 - 2017

Thứ Bảy, 10 tháng 2, 2018

MỌT BỨC THƯ

Tôi nhặt được một chiếc ví ở hè phố. Khi tôi mở ví với hy vọng tìm được manh mối nào đó về người làm rơi thì chỉ thấy 3 đôla và một bức thư nhàu nát. Phong bì đựng thư đã rách và thứ duy nhất còn đọc được là địa chỉ người gửi. Lá thư được viết năm 1944, tức là đã 60 năm về trước.
Bức thư được viết bằng nét chữ con gái, bắt đầu bằng:”Anh Michael thân yêu”. Đọc thư tôi biết cô gái rất đau khổ vì chiến tranh đã không cho cô cơ hội gặp Michael nữa, nhưng cô vẫn rất yêu anh. Cô gái ký tên là Hannah.

Tôi gọi tổng đài thử tìm số điện thoại của địa chỉ trên bì thư. Cô tổng đài bảo tôi đọc địa chỉ, rồi nói:
– Có một số điện thoại ở địa chỉ đó, tôi sẽ gọi giúp anh xem họ có muốn liên lạc với anh không.
Tôi hồi hộp chờ cô nối máy. Một người phụ nữ trả lời máy. Tôi hỏi bà có biết ai tên Hannah không.
– Ôi – người phụ nữ ngạc nhiên – Chúng tôi mua lại ngôi nhà này của một gia đình, họ có con gái tên là Hannah… Nhưng đã 30 năm rồi…
– Chị có biết họ chuyển đi đâu không? – Tôi vội hỏi.
– Tôi chỉ nhớ là sau đó vài năm, cô Hannah phải đưa mẹ vào viện dưỡng lão…
Và người phụ nữ cho tôi tên viện dưỡng lão. Khi tôi gọi điện, một cô y tá nói rằng bà cụ đã mất, nhưng cô lại cho tôi số điện thoại của con gái bà cụ – Hannah. Một lần nữa, tôi gọi điện. Nghe điện là một phụ nữ, cô ấy nói rằng bà Hannah đã vào viện dưỡng lão rồi.
“Thật ngớ ngẩn” – Tôi nghĩ – “Tại sao mình lại phải mất thời gian tìm chủ nhân cho một cái ví chỉ có 3 đôla và lá thư viết cách đây 60 năm cơ chứ?” Nhưng cuối cùng tôi vẫn gọi điện đến viện dưỡng lão, và nguòi đàn ông nghe điện nói: “Đúng là ở đây có một bà cụ tên Hannah”.

Lúc đó là 7h tối. Tôi hỏi liệu tôi có thể đến gặp bà cụ được không.
– Cũng được. Có lẽ bà cụ đang ngồi ở phòng xem TV .
Tôi lập tức lái xe đến viện dưỡng lão và bắt đầu thấy tò mò. Một y sỹ dẫn tôi lên tầng 3 gặp bà Hannah. Đó là một bà cụ tóc bạc trắng và nụ cười hiền hậu.
Tôi kể cho bà cụ nghe về chiếc ví và đưa bức thư ra. Ngay khi nhìn thấy bức thư, bà lặng đi, rồi thở dài:
– Con trai, lá thư này là lần cuối cùng tôi liên hệ với Michael.
Bà cụ cắn môi, đôi mắt đỏ lên:
– Chúng tôi đã rất yêu thương nhau. Lúc đó tôi còn quá trẻ , nhưng chiến tranh đã không cho chúng tôi có cơ hội gặp lại nhau . Michael Goldstein là một người tuyệt vời. Đã mấy chục năm rồi tôi vẫn thường nhớ tới ông ấy. Tôi đã không kết hôn , vì không ai có thể làm cho tôi quên được Michael…

Tôi tạm biệt bà Hannah. Khi tôi ra đến cổng, người bảo vệ hỏi: 

– Đó có đúng là bà cụ mà cậu cần tìm không?
– Đúng, bây giờ tôi biết được cả họ tên của chủ nhân chiếc ví rồi! Tôi vừa nói vừa lấy cái ví cho người bảo vệ xem. Vừa nhìn thấy nó, người bảo vệ thốt lên:
– Ôi, ví của ông Goldstein! Chỉ mỗi ông ấy còn dùng cái ví cổ lỗ sĩ này thôi! Mà lúc nào cũng làm rơi! Tôi đã nhặt được hộ ông ấy đến 3 lần rồi đấy!
– Ông Goldstein là ai? – Tôi hỏi, tay bắt đầu run lên vì hồi hộp.
– Một ông cụ sống trên tầng 8. Tôi cam đoan ông ấy lại làm rơi ví khi đi dạo.
Tôi nhanh chóng quay lại và nhờ cô y tá đưa lên tầng 8.
Trong phòng đọc sách ở tầng 8, một ông cụ đang đọc sách. Cô y tá lại gần và hỏi có phải ông lại làm rơi ví không. Ông cụ sờ vào túi và thốt lên:
– Ôi, lại rơi mất thật rồi!
Tôi đưa cái ví cho ông Goldstein. Ông cụ thở phào:
– Đúng nó rồi! Tôi phải trả ơn cậu mới được!
– Không cần đâu ạ! Nhưng cháu xin lỗi là đã đọc bức thư trong đó… Cháu chỉ định tìm xem ai rơi ví thôi.
Nụ cười của ông lập tức biến mất:
– Cậu đọc thư của tôi?
– Nhưng nhờ thế mà cháu tìm được bà Hannah – Tôi vội “lấy công chuộc tội”.
Ông cụ mở to mắt:
– Hannah? Cậu gặp bà ở đâu? – Ông Goldstein nắm tay tôi – Tôi rất muốn gặp bà ấy. Kể từ khi không được gặp bà ấy nữa, cuộc sống của tôi như đã kết thúc vậy. Tôi thậm chí đã không kết hôn…
Tôi đưa ông Goldstein xuống tầng 3 – nơi bà Hannah ở.
Phòng xem TV chỉ còn một cái đèn nhỏ. Bà Hannah đang ngồi một mình.
– Bà Hannah – Cô y tá nhẹ nhàng – Bà có biết ông ấy không?
Bà Hannah chỉnh lại kính, nhìn ông trong vài giây, im lặng.





Hannah, – Ông Michael thì thầm – Michael đây mà!  Cả hai người như lặng đi. Và họ nắm tay nhau.
3 tuần sau, tôi nhận được thiệp mời dự đám cưới của ông Michael và bà Hannah.
Đó là một lễ cưới rất đẹp. Viện dưỡng lão dành cho họ một căn phòng riêng. Và nếu bạn muốn thấy một cô dâu 75 tuổi, một chú rể 79 tuổi mà vẫn yêu thương và chăm sóc nhau như “teenagers”, thì bạn rất nên gặp họ .
.Arnold Fine

Cái thời ấy quá xa rồi

Cái thời ấy quá xa rồi
Cái thời trong sáng cái thời mộng mơ
Cái thời lửa cháy trong thơ
Cái thời tim rực màu cờ thiêng liêng
Bây giờ ...bao nỗi chung, riêng
Rối bời theo ánh kim tiền ...buồn sao!

Thứ Bảy, 26 tháng 11, 2016

Nghĩ về "Cái tôi"

- Không hiểu mình thì u mê trước vạn vật.
- Không quý mình thì khinh rẻ cả Thánh nhân
- Không vượt qua mình thì không biết đến chiến thắng.
- Không thật với mình thì giả dối với đời
- Không tin mình thì ngờ vực với tất cả.
- Không có cái riêng thì không thể cống hiến.
- Không rung động thì không cộng hưởng.
- Không thay đổi thì trở thành kìm hãm.
- Không tận tụy thì không thấu hiểu.
- Không chia sẻ không biết đến niềm vui.
- Không ước mơ thì không sáng tạo.
- Không biết tự bằng lòng sẽ nảy lòng bon chen đố kị.
- Chỉ biết tự thỏa mãn mà không đem lợi cho người thì rước họa vào thân. Không biết được cái riêng sẽ không quy ra được cái chung, chỉ thấy những cái mọc lung tung trên sườn đồi.
- Không thắng được Tật nhỏ, không làm nên Tầm lớn.
- Có thể đứng trước địch không chớp mắt, nhưng không dám đối diện với chính mình.
- Cái Tôi tận cùng, cao nhất là cái Tôi dường như có thể buông thả mà không lo sợ áy náy.
- Cái Tôi hòa với cái Chúng ta làm cái Chúng ta mang bộ mặt người và cái Tôi trở nên có tầm vóc.
- Đánh mất mình thì không giữ được Nhân - Không hiểu mình thì chẳng thấy được Thiên - Không bỏ công thì không dung được Địa.
(Nguyễn Tất Thịnh)

Thứ Tư, 2 tháng 11, 2016

Kỳ lạ: Bộ tộc sống giữa rừng sâu nhưng biết hết mọi việc diễn ra khắp thế giới


bo toc ky la - dai dien
Mặc dù sống giữa núi thẳm rừng sâu, nhưng tộc người đặc biệt này khiến thế giới phải kinh ngạc khi họ có thể biết được mọi chuyện đã và đang diễn ra trên khắp Trái Đất.

Có nguồn gốc từ nền văn minh Tairona, bộ tộc thiểu số người da đỏ Kogi ngụ trên dãy núi Sierra Nevada, Colombia, nơi rất hoang vu quanh năm mây mù bảo phủ, hầu như không có một ai dám tới lui nơi này.bo toc ky la - 2
Tuy vậy những con người nơi đây lại rất thông thái mọi chuyện. Các cư dân của bộ tộc Kogi khẳng định rằng: “Tổ tiên chúng tôi xuất hiện trên trái đất này rất xa xưa, xưa hơn tổ tiên của loài người của thế giới ngoài kia rất nhiều. Chúng tôi biết rõ trong quá khứ và biết chắc những gì sắp xảy ra của trái đất này”.
Họ tự cô lập mình với thế giới bên ngoài, đặc biệt là không quan hệ, giao tiếp với những người đến từ thế giới hiện đại. Trong một số trường hợp rất ít, các cư dân của bộ tộc cũng chỉ giới hạn mình giao thiệp với một vài bộ tộc lân cận cùng sống chung trong cùng dãy núi mà thôi.
bo toc ky la - 18
Theo khảo sát của một số nhà khoa học thì bộ tộc này có niên đại khoảng từ 7 – 8 nghìn năm. Thậm chí, tộc người Kogi còn được cho là có trước cả thời đại văn minh của Inca và Maya ở Nam Mỹ.
Người Kogi có một vóc dáng khá nhỏ nhắn, nước da ngăm, mái tóc xoăn tự nhiên và để dài cả nam lẫn nữ. Điều đặc biệt nữa là tất cả mọi người trong bộ tộc đều mặc trang phục giống nhau. Họ sống trong những ngôi nhà nhỏ làm bằng gỗ và lá cây, rất mát mẻ và sạch sẽ.
bo toc ky la - 9bo toc ky la - 20
Tất cả người trong bộ tộc Kogi đều ăn chay, không một ai ăn thịt, cá hay bất cứ loài động vật nào, kể cả côn trùng. Thức ăn chính của họ là hoa, củ, quả và lá cây…  Đây là một thói quen tự nhiên từ trước tới nay của con người nơi đây, không có bất cứ một sự ràng buộc nào. Theo họ, việc ăn uống như vậy là thể hiện của sự thiện lương trong tâm hồn.
Người Kogi đều tâm niệm rằng: “Quả đất là nơi sinh sống của muôn loài, vậy tại sao loài người lại bắn, giết, ăn thịt các loài khác? Mọi loài vật đều biết đau đớn, tại sao lại ăn ‘cái đang đau khổ?”.
bo toc ky la - 17

bo toc ky la - 13
( Đại Kỷ Nguyên)