Trang

Thứ Bảy, 18 tháng 4, 2015

Thư giãn cuối tuần

Không biết copy bài này từ đâu về, từ bao giờ.
Nhân dịp vừa qua ông Medvedev sang thăm, pot lên đọc để thư giãn cuối tuần

Những người Nga kỳ cục
Đầu thiên niên kỷ này, một nhà xuất bản ở Anh vừa cho in một serie có tính cách đi vào tìm hiểu đặc tính các dân tộc, mà trước tiên là miêu tả những khuôn mẫu đã định hình trong lịch sử về dân tộc đó. Tủ sách mang cái tên khá khiêu khích Xenophobe’s Guide to the… – tạm dịch là Sách hướng dẫn cho những kẻ bài bác người ngoại quốc (Anh, Pháp, Đức…).
Để các trang sách có thể được viết bằng giọng điệu khách quan pha chút hài hước, mang cái nhìn tự chỉ trích từ bên trong, nhà xuất bản đặt ra yêu cầu người nước nào tự viết về người nước ấy. Mùa hè 2001, cuốn Sách hướng dẫn cho những kẻ bài bác người Nga (Xenophobe’s Guide to the Russians) đã được in ra ở London và một nhà xuất bản ở Moskva, rồi lập tức cuốn sách này được dịch sang tiếng Nga. Dưới đây là mấy đoạn trích dịch ngắn từ báo Thời Gian (Время) của Nga.
Xenophobe's Guide to the Russians
Sầu muộn, bi quan và nồng nhiệt bẩm sinh
Tính cách dân tộc thường khi là một cái gì đó mâu thuẫn và người Nga cũng vậy, người Nga trung bình mang hình ảnh một kẻ sầu muộn, trong khi chờ đợi những gì tốt đẹp thì đồng thời biết là tai vạ có thể đổ xuống đầu mình bất cứ lúc nào. Thật là “chó cắn áo rách”, anh ta lầu bầu khi gặp hoàn cảnh rủi ro, lặng lẽ thu dọn những gì còn còn sót từ đống đổ nát và lại tính cho mình ván bài mới.
Đấy cũng là dịp để người ta than thở rằng người Nga là một dân tộc bất hạnh nhất trên đời, rằng ngày xưa họ sống không đến nỗi nào và chẳng hiểu làm sao cứ ngày càng khốn khó hơn. Trong khi đó, vào những lúc mọi chuỵện vui vẻ, họ sẽ nói với bạn rằng họ biết mình là một trong những dân tộc tốt bụng mến khách nhất trên thế giới và điều này chính ra là rấ gần với sự thực.
Tuy nhiên, nếu “đập vỡ” một người Nga ra, luôn luôn ta bắt gặp một người mơ mộng. Chủ nghĩa lãng mạn Nga là một cái gì đó bền chắc lạ thường, để lâu không hỏng, thả xuống nước không chìm, chôn xuống đất không chết. Và cuộc sống càng nặng nề thì trái tim lãng mạn ấy ở người ta càng đập mạnh. Họ rất thích tin ở những ai nói rằng, có thể có được thiên đường ngay trên mặt đất.
Талантливая российская художница 1a (Наталья Милашевич)
Chen vai thích cánh
Khía cạnh tiêu biểu trong tính cách Nga là cảm giác “có người có ta”. Họ thích tụ lại thành những đám đông : một chiếc xe buýt ken chặt người đối với họ luôn có sức hấp dẫn, nhất định là họ phải chen lên bằng được, cốt có người đã đi là ta cứ thế mà đi theo, đông mấy cũng không ngại. Trong hoạt động hàng ngày việc gì họ chỉ cần có người khác cùng làm, còn kết quả làm đến đâu không cần biết.
Thật khó tưởng tượng một người Thụy Điển bệ vệ kiểu cách lại có thể nhập ngay vào một một dàn đồng ca gồm toàn những người anh ta không quen trên một toa xe lửa chật ních người. Còn người Nga nào cũng sẵn lòng làm vậy, chẳng cần có vodka họ cũng tìm thấy hào hứng trong việc tạo ra một bầu không khí gắn bó ; lời bài hát chẳng có ý nghĩa gì, thậm chí hát sai nhịp cũng được, điều quan trọng là cái dàn dồng ca này vang lên càng to càng sôi nổi càng tốt, ca rằng chúng ta đang ở bên nhau và chẳng còn gì là đáng sợ nữa.
Талантливая российская художница 4 (Наталья Милашевич)
Ba khái niệm cơ bản 
Để hiểu cái nhìn của người Nga đối với đời sống, cần lưu ý tới ba khái niệm cơ bản là : Tâm hồn, nỗi buồn, số phận.
- Tâm hồn ở đây gắn với Chính Thống giáo.
- Nỗi buồn thì là sự hòa trộn của lãnh đạm và dày vò, sầu thảm và chán chường. Nó cũng có chút ý vị “nỗi đau thế giới” của người Đức, song mang màu sắc cá nhân rõ hơn. Người Nga chấp nhận nỗi buồn này một cách tự nhiên, trong thâm tâm họ luôn luôn kêu lên như nhân vật Yevgeny Onegin trong vở opera của Pyotr I. Tchaikovsky : “Thật là nhục nhã ! Ôi nỗi buồn ! Ôi số phận thảm thương của ta !“.
- Còn chữ số phận ở đây có đủ các nghĩa của “thiên mệnh”, “điềm dữ – điềm lành”, “tiền kiếp – tiền định”, “chạy trời không khỏi nắng”, “trời đã phạt mi bằng cách suốt đời buộc mi khóc than cho số phận của mình”
Thành thử không ai ngạc nhiên khi thấy nhiều người Nga chuyển vai nhanh chóng, từ nhân vật trung tâm của một lễ tiệc đèn sáng rực rỡ với những câu bông đùa hóm hỉnh, sang anh chàng chán đời ngồi nức nở trước cốc ruợu cạn và tự làm khổ mình bằng cách đập tay lên trán tự hỏi ý nghĩa cuộc sống là gì mà không bao giờ trả lời được.
Талантливая российская художница 2 (Наталья Милашевич)
Dễ dãi thế nào cũng được, thích ăn sẵn và thụ động chờ đợi  
Người Nga thích ngồi ước ao tự nhiên mình trở nên giàu có. Một trong những truyện cổ tích phổ biến nhất ở Nga là câu chuyện Emelia và con cá măng thần kỳ, đại khái kể về một anh chàng không thích đụng tay vào bất cứ việc gì nhưng lại có được tất cả mọi thứ. Rốt cuộc, số phận của người ta đi đằng nào, sự tốt xấu… tất cả chẳng có nghĩa lý gì hết, đạo lý cuối cùng là vậy.
Tiếng Nga có một từ là “khalyava” (халява), có nghĩa là “của trời cho” ; người ta dùng nó để gọi một cái vé xem vở hát mang tính chất chiêu đãi, một tập quảng cáo mỏng chả ai buồn xem, cho tới giấy mời dự bữa ăn tối với một thương gia có thể là cần cho bạn trong một việc gì đấy. Người Nga cho rằng cứ được mời là thích rồi, ngoài ra mời cái gì mà chẳng được.
Một biểu hiện khác của thụ động là sức chịu đựng, nghiến răng chấp nhận đau khổ, ngóng đợi một cuộc sống khá hơn dù không biết bao giờ nó tới. Khả năng chịu đựng của người Nga thật mênh mông không có giới hạn, người có quyền muốn quát mắng họ, chửi bới họ thế nào cũng được. Cuối cùng, nhà cầm quyền đành ra lệnh treo đầu cả bọn ngoài chợ :
 – Ngày mai cho tất cả lên đoạn đầu đài hết. 8 giờ có mặt ở đây. Có hỏi thêm gì không ?
- Dạ có ! Xin hỏi dây thừng đã có sẵn hay chúng tôi phải mang theo ?
Họ dám chờ đợi và hy vọng ngay trong những điều kiện mà không một dân tộc nào chịu đựng nổi.
Талантливая российская художница 1b (Наталья Милашевич)
Giới trí thức
Đây không phải là khái niệm chỉ lớp người có học mà dân tộc nào cũng có. Ở Nga, là một trí thức có nghĩa, phải hiểu được những người đang sống quanh mình, cùng đau khổ với họ, cùng mơ mộng và khi cần thì lên tiếng chống lại bất công cùng với họ. Cố nhiên trước đó anh phải là người đọc nhiều biết rộng, được dạy dỗ dến nơi đến chốn, song luôn luôn tự hiểu chưa phải là đủ.
Một nhà văn, một nhạc sĩ, một giáo sư hay một viện sĩ không thể tự nhiên liệt mình vào hạng trí thức, làm thế chẳng khác gì tự anh phong thánh cho mình, mà anh ta thừa biết rằng danh hiệu này phải do dân chúng phong tặng. Các nhà trí thức thực thụ thường không giấu nổi sung sướng khoe với hàng xóm về vai trò của mình, nhưng không quên nói thêm “mình là thứ đã bị sâu ăn“, tức là, chưa phải đã xứng đáng với danh hiệu cao quý ấy.
Талантливая российская художница 1 (Наталья Милашевич) 1c
Vương Trí Nhàn

Thứ Ba, 17 tháng 2, 2015

CHÚC MỪNG NĂM MỚI

Hiển thị cid:SXkUGbHQOlS6jhHGMjMv.gif


Năm mới ẤT MÙI Xin cầu chúc:

THẾ GIỚI HÒA BÌNH
CHÚNG SINH AN LẠC
QUỐC THÁI DÂN AN
NHÀ NHÀ HẠNH PHÚC



Thứ Hai, 2 tháng 2, 2015

Các cổ vật Ai Cập vô giá tại bảo tàng Louvre

Tại bảo tàng nổi tiếng Louvre (Pháp) có một khu vực thu hút sự quan tâm đặc biệt của các du khách đó là nơi trưng bày các cổ vật Ai Cập. Hơn 50nghìn hiện vật"có một không hai"được trưng bày khiến người xem không khỏi ngỡ ngàng về một nền văn minh từ hàng nghìn năm trước.
 
Cổ vật
Những cổ vật Ai Cập quý giá nhất đang được trưng bày tại bảo tàng Louvre của Pháp trong 30 căn phòng lớn nhỏ. Tại cửa chính, án ngữ là một bức tượng nhân sư khổng lồ còn gần như nguyên vẹn. Có chừng 50.000 cổ vật Ai Cập được trưng bày tại đây và chia thành các khu vực khác nhau như xác ướp, công cụ, đồ trang sức, các trò chơi, tượng, vũ khí...
 
Cổ vật
Số cổ vật tại đây tăng lên rõ rệt về số lượng sau các chuyến đi viễn chinh vào thời điểm năm 1798 của Napoleon. Nhiều học giả nổi tiếng cũng tham gia góp công sức để làm phong phú khu vực trưng bày cổ vật Ai Cập tại bảo tàng Louvre
 
Cổ vật
Các cổ vật Ai Cập có mặt rất sớm tại bảo tàng Louvre và được giới thiệu tới người xem lần đầu vào năm 1793
 
Cổ vật
Học giả, nhà khảo cổ học Auguste Mariette, giám đốc đầu tiên của khu vực trưng bày cổ vật Ai Cập cũng là người tái thiết bảo tàng Ai Cập. Ông là người có công lớn trong việc đưa chừng 6000 cổ vật Ai Cập tới Paris

Cổ vật
Nhà sưu tầm người Mỹ Atherton Curtis cũng là một nhân vật được Louvre yêu mến khi gửi tặng bảo tàng này tới 1500 hiện vật quý của Ai Cập

Cổ vật
Một chiếc thuyền gỗ được chạm khắc tinh vi tại khu vực trưng bày cổ vật Ai Cập

Cổ vật
Những món đồ nữ trang tuyệt đẹp này dường như chỉ dành cho những bậc vua chúa thưở xưa

Cổ vật
Thật khó tin là cách đây hàng nghìn năm, con người đã khéo léo trong việc chế tác nữ trang như thế này!

Cổ vật
Cận cảnh những chiếc vòng đeo tay kim loại

Cổ vật
Vũ khí và cũng là công cụ lao động của người Ai Cập cổ

Cổ vật
Những chiếc quan tài chạm trổ cầu kỳ và hoàn toàn khác nhau được trưng bày tại nhiều nơi

Cổ vật
Thời gian không xóa đi cảm xúc trên gương mặt những người đã khuất được thể hiện trên những chiếc quan tài

Cổ vật
Cỗ quan tài đá nặng hàng tấn

Cổ vật
 
Cổ vật
Người xem sẽ có chút cảm giác rợn người khi "lang thang" tại khu vực này trong không gian vắng lặng

Cận cảnh các cổ vật Ai Cập vô giá tại bảo tàng Louvre
Một xác ướp Ai Cập và mặt nạ của mình. Những xác ướp từ hàng trăm, hàng nghìn năm trước vẫn giữ được nguyên vẹn cho đến ngày nay luôn được khách tham quan chú ý

Cổ vật
Các cổ vật này là minh chứng rõ ràng cho nền văn minh từng đạt tới đỉnh cao tại Ai Cập từ hàng nghìn năm trước

Cổ vật
Bảo tàng Louvre được hàng chục nghìn khách viếng thăm mỗi ngày và khu vực trưng bày cổ vật Ai Cập là một trong những nơi thu hút nhiều khách tham quan nhất bên cạnh bức tranh nàng Mona Lisa và tượng Thần Vệ Nữ!



Bài và ảnh: Vĩnh Ngọc
 

Thứ Năm, 18 tháng 12, 2014

“THỬ LỬA” một thoáng ký ức của người lính



Dịp kỷ niệm 50 năm ngày tựu trường có một vài bạn mà từ ngày ra trường chưa một lần gặp lại cũng đến dự. Một trong số đó là bạn Nghiêm Sĩ Chúng. NSC chỉ học cùng chúng tôi có một năm rồi nhập ngũ. Vào binh chủng không quân từ năm 1965 một thời gian thì anh được đi học taị khoa vũ khí, trường ĐH KTQS (Nay là học viện KTQS). Sau khi tốt nghiệp, anh được phân công về công tác tại khoa cơ bản của trường. 
Thiếu tướng Nghiêm Sĩ Chúng
Người đứng không đội mũ

          Về bộ môn chưa được bao lâu anh được lệnh ra chiến trường. Danh nghĩa là đi “thực tế chiến trường” nhưng suốt trong hơn một năm ấy cuộc sống của các anh là cuộc sống của những người lính ngoài mặt trận, giữa bom rơi đạn nổ, trực tiếp đối mặt kẻ thù tại một mặt trận ác liệt bậc nhất trong cả 2 cuộc chiến tranh chống Pháp và chống Mỹ. Có người đã ngã xuống ko bao giờ trở về, có người trở về với thương tích chiến tranh theo suốt cuộc đời.
          Có lần đơn vị NSC bị pháo kích, xe, pháo và người bị thương vong thiệt hại nặng nề. Đồng đội nhiều người vẫn đinh ninh anh đã hy sinh, nhưng NSC vẫn trở về nguyên vẹn để rồi cho ra đời những cuốn sách ghi chép lại quãng thời gian đất nước chìm trong đạn bom, và lớp lớp thanh niên nối tiếp nhau ra tuyến lửa với khát vọng thống nhất đất nước.
          Là một đứa con miền nam tập kết, việc giải phóng miền nam để trở về gặp lại gia đình cũng là một động lực thúc đẩy NSC hăng hái lên đường.
          Giữa đặc khu Vĩnh linh bên bờ sông Bến hải ấy, anh được biết 2 chú của anh cũng đang có mặt tại mặt trận đó nhưng chỉ gặp được một người và một trong 2 chú đã hy sinh sau đó ít lâu. Cha của NSC sau khi đi học ở nước ngoài về cũng vào chiến trường, khi qua chỗ đơn vị của NSC, cha anh không kịp gặp con, chỉ gửi lại cho anh mấy dòng ngắn ngủi: “ Cuộc chiến đấu trên chiến trường đang diễn ra rất ác liệt. Con hãy giữ vững tinh thần, không sợ gian khổ hy sinh, anh dung tiến lên, hoàn thành xuất sắc mọi nhiệm vụ được cấp trên giao phó. Hẹn gặp lại sau ngày chiến thắng  ”.
          Đọc thư cha có lẽ anh hơi thất vọng: “Tôi chưa hề đọc một bức thư nào như thế”, NSC ngỡ ngàng, nhưng rồi anh đã hiểu ý cha, hoàn cảnh lúc đó không thể viết dài dòng…
          Tất cả những điều đó mình biết được qua cuốn hồi ký “THỬ LỬA” mà NSC mới xuất bản. Cuốn hồi ký dày 165 trang do nhà xuất bản QĐND ấn hành, được các thày, bạn và lãnh đạo học viện KTQS đánh giá cao, nhưng với NSC anh viết với mục đích ghi lại những kỷ niệm không thể quên trong cuộc đời quân ngũ và hơn thế nữa, anh “hy vọng rằng một ngày nào đó hồi ký THỬ LỬA sẽ đến tay những người đồng đội của tôi ở trung đoàn 202. Họ sẽ nhận ra mình trong đó và chúng tôi có thể có dịp gặp lại nhau.”(NSC)



Nhân ngày kỷ niệm Quân đội nhân dân Việt nam, để tri ân những người đã và đang phục vụ trong quân đội, nhất là những người cầm súng bảo vệ ĐẤT NƯỚC, tôi không biết nói gì vì cảm thấy những lời chúc tụng những khẩu hiệu hoan hô, những lời ngợi ca sáo rỗng…hình như đã nhàm chán và vô nghĩa. Xin giới thiệu cuốn hồi ký của một người bạn, một chiến sĩ QĐND đã cống hiến toàn bộ tuổi trẻ và sức lực cho công cuộc thống nhất đất nước và hiện đang mang trong mình căn bệnh quái ác: Ung thư, nhưng vẫn kiên cường chiến đấu chống lại bệnh tật với sự lạc quan, yêu đời và rất mong được gặp lại những người đồng đội cũ.
Tôi cũng xin gửi lời chúc sức khỏe đến tất cả ngững người bạn đã từng qua “THỬ LỬA”

Thứ Hai, 24 tháng 11, 2014

Khắc khoải quê hương




Đã lâu rồi nay mới về thăm cha mẹ
Cánh đồng chiêm vời vợi quê mình
Thoang thoảng đâu đây còn thơm mùi lúa
Ao làng mình vẫn trong vắt lung linh

Không sinh ở làng mà vẫn yêu vẫn nhớ
Vừa ngoặt ngã ba đã thấy xôn xang
Những cánh đồng mới qua mùa gặt
Gốc rạ trơ, ngai ngái rơm vàng

Cánh đồng vắng, đường làng cũng vắng


Nghĩa trang buồn, hun hút gió đông
Năm sắp hết đời không còn dài nữa
Nỗi nhớ quê đôi lúc vẫn nhói lòng

Đất ông bà giờ người khác ở
Đã bao năm không còn chốn đi về
Gửi cha mẹ nơi đất làng cùng tiên tổ
Bao ngậm ngùi cùng mỗi bước ra đi

Chào cha mẹ, chào quê hương lần nữa

Con lại đi, lại chờ một lần về…                                                                                         

Thứ Ba, 18 tháng 11, 2014

20 - 11 Nhớ về một người Thày



Không hiểu sao ngày nhà giáo năm nay mình lại nhớ nhiều về những người thày đã ra đi. Người mà mình kính yêu và gắn bó nhất là GS Nguyễn Thạc Cát. Mình cũng không hiểu sao thày lại có ngày tháng năm sinh trùng khớp hoàn toàn với cha mình. Và 2 người cùng ra đi vào tháng 6. Cha mình mất ngày 12-6 năm trước, thày mất ngày 1-6 năm sau. Có rất nhiều đồng nghiệp và học trò viết về tài năng và đạo đức của Thày, cũng có nhiều người làm thơ ca ngợi thày…Nhưng hôm nay tự dưng mình lại nhớ về một bữa cơm. Vâng, một bữa cơm gia đình gồm Thày (người ông và người cha) 2 đứa con là mình và Dương Bích Thủy (Con gái luật sư Dương văn Đàm) cháu là bé Thúc Dương (con trai của Thủy).
Hồi ấy là vào đầu những năm 80, mình đang làm NCS tại trường dưới sự hướng dẫn của Thày. Tuy đã gần bảy mươi, nhưng thày vẫn lên lớp, đến trường, còn mình thì thường xuyên đến báo cáo kết quả thực nghiệm với thày. Hàng ngày thày tự đi chợ nấu cơm. Có hôm sau giờ làm đến trình kết quả thực nghiệm, thấy thày dương “mục kỉnh” bới gạo nhặt sạn, mình cảm thấy buồn và nghĩ tới những chiều thầy ngồi ăn cơm một mình mà thương thày quá…
Căn phòng của thày không phải là hẹp đối với một người sống đôc thân, nhưng rất chật vì quá nhiều sách và rất bừa bộn, nhưng thày không cho ai dọn dẹp vì cứ mỗi lần dọn dẹp xong thì thày gặp rắc rối trong việc tìm tài liệu…
Hôm ấy cũng vào dịp 20-11 thày không làm việc mà chơi với bé Thúc Dương, còn mình và Thủy thì đi chợ nấu cơm. Bữa cơm hôm ấy rất đơn giản vì Thày ăn uống rất thanh đạm và cẩn thận. Mình không nhớ được là có những món gì, chỉ nhớ có món canh cải cúc nấu với thịt nạc băm mà thày rất thích. Ăn xong thày trò tráng miệng với vài thứ hoa quả gì đó mình cũng không nhớ nữa, chỉ nhớ là thày vui lắm. Thày bảo đã lâu lắm thày mới ăn nhiều cơm như thế. Bé Thúc Dương hồi ấy chừng 4-5 hay 6 tuổi gì đó, cứ đòi ông kể chuyện cổ tích. Mãi gần tối thì có mấy anh khóa 1 hay 2 đền thăm thày, bọn mình mới về.
Ngày nhà giáo năm nay lại sắp tới, Đã 5 năm nay mình không đến các thày vào dịp này vì điều kiện đi lại và sức khỏe. Nhưng công ơn và hình ảnh những người thày không bao giờ mờ nhạt trong tâm khảm của mình.
Nhân dịp này LyLan xin gửi tới các thế hệ thày cô giáo đã dạy dỗ đào tạo tôi cùng tất cả các nhà giáo đã từng và vẫn đang dứng trên bục giảng lời chúc sức khỏe và những điều tốt đẹp nhất.

Chủ Nhật, 5 tháng 10, 2014

50 năm ngày tựu trường



50 năm, đã người còn, người mất                 
Lớp phó tuyên bố lý do và khai mạc
Đã buồn vui, nhung nhớ, đã chia xa
Ngày gặp nhau còn rất vô tư
Còn giận dỗi, còn nhớ nhà nhớ mẹ
Thương nhau như đàn chim cùng tổ
Đói no, khoai nướng, sắn lùi
50 năm!
           nhớ lắm, Văn yên ơi
Nhớ cái rét đầu mùa chia từng cơn gió lạnh
Chia bát cơm ăn, chia từng trang giấy trắng
Chia nỗi nhớ nhà,
Chia niềm vui vô tư
Nhớ dòng suối trong róc rách quanh nhà
Nhớ những triền rừng chợt cơn đói đến
Nhớ những chiều mưa, đường trơn, củi nặng
                                ghé vai vác đỡ cho nhau
Ngày xưa ơi! Còn đâu!

                      ***

Lớp trưởng bc
quá trình phấn đấu, trưởng thành
của lớp qua 50 năm
50 năm , thời gian qua mau
Người lên ông, lên bà,
Người không còn
               trở về xum họp
Xóm Bậu, Xóm Bầu,
                 ai còn, ai mất
Bòn trẻ ngày xưa
               giờ cũng độ lục tuần

Ký ức trở về,
              bao nỗi xốn xang
Tình bạn, nghĩa thầy,
            bao nhiêu kỷ niệm
Mái tóc thày cô
      đã nhuốm màu năm tháng

Mái tóc trò cũng lấp lánh muối tiêu
Những ánh mắt nhìn nhau nói biết bao điều…
         


Đương kim chủ nhiệm khoa phát biểu
Phút gặp gỡ cảm động sau 50 năm
giữa cô giáo Nguyễn Bích Hà và học trò Diệp Sơn
Thày giáo phát biểu
Liên hoan mừng gặp mặt
Trở lại Văn yên- thăm UB xã
Đường xưa nay đã khác


Chân thành cám ơn bạn Nguyễn Bá Trinh đã cung cấp ảnh






Thứ Tư, 1 tháng 10, 2014

Dọn nhà-6

Hồi mới chuyển từ YAHOO về BLOGSPOT mình rất ngớ ngẩn, thành ra không có ý định mà bị mở đến 3 blog, thế rồi tặc lưỡi : cứ để 3 cái 3 chuyên đề, nhưng rồi mỗi ngày sức khỏe mỗi kém nên lười. Vừa rồi máy hỏng hơn một tháng quên hết password thể là mất quyền kiểm soát cả 3, mò mẫm mãi mới khôi phục được blog "Tìm về tĩnh lặng". Dạo này không còn cảm hứng viết lách chi nữa, nên LL sẽ chuyển dần các bài của mình bên "GIAO LƯU và HỌC HỎI" về để lưu trữ, chủ yếu là hình ảnh hoa trái, cây cảnh mà mình tự trồng.

Thứ Sáu, ngày 10 tháng 8 năm 2012

Nếu một ngày biển không có nắng




Tập tin:Mui Ne.jpg  
Mỗi sớm mai bên biển bình minh
Những con sóng đón chào rộn rã
Những tia nắng óng vàng rực rỡ
Những cánh buồm căng gió ra khơi

Nếu một ngày không cón nắng, biển ơi!
Ta sẽ bơ vơ một mình trước biển
Sóng không còn dịu dàng âu yếm
Những cánh buồm sẽ lầm lũi cô đơn

Nếu biển không còn nắng, mỗi hoàng hôn
Sóng chẳng còn xanh những mùa thương nhớ
Những cánh hải âu sẽ không về xây tổ
Và đêm về cùng với gió đơn côi

Nếu một ngày không còn nắng, biển ơi…

Thứ Bảy, ngày 04 tháng 8 năm 2012

Sân, vườn, nắng lắm mưa nhiều



Một số người gọi hoa này là hoa mười giờ, nhưng mình nghĩ không phải, vì  cứ có ánh nắng là nó đã nở  mà lá nó thì rất giống cây rau sam nên cháu ngoại cứ gọi là hoa rau sam

Hoa tóc tiên
Được cái là mấy dàn rau quả ngoài vườn rất tốt và cung cấp gần đủ rau sạch
dàn trầu  xanh mướt

Xanh mát lối vào
Nắng sớm
mưa chiều