1sinh viên Đại học Tứ Xuyên tham gia vào 1 buổi party tối thứ bảy. Cô cảm thấy hạnh phúc và uống rất nhiều rượu, sau đó một người đàn ông trẻ ngồi trước mặt cô. Hai người tản tính qua lại, cho đến khi cuối cùng cô cũng đồng ý đi với anh chàng đẹp trai này đã đi đến một khách sạn ở gần đó. Họ vào phòng, và cô gái uống nhiều rượu hơn, cô từ từ bắt đầu cảm thấy chóng mặt, buồn ngủ, và sau đó thiếp đi.
Khi cô tỉnh dậy, cô thấy cơ thể của mình trong bồn tắm đầy đá lạnh, điện thoại và bóp tiền đầy đủ. Có 1 ghi chú với dòng chữ màu đỏ bên cạnh "Gọi 120, hoặc bạn sẽ chết!". Cô quay số gọi khẩn cấp (120) và giải thích tình hình hiện tại của cô. Bác sĩ rằng cô nên kiểm tra xem có vết thương nào không, và cô thấy 2 vết cắt dài 9 inch ở phần lưng dưới! Bác sĩ muốn cô nằm xuống trở lại bồn tắm đầy nước đá, nói với cô ấy không được di chuyển, ngay lập tức có đội ngũ hỗ trợ đầu tiên để tìm cô ấy. Họ chỉ ra rằng 2 quả thận của cô đã bị đánh cắp! Vết cắt là để loại bỏ thận của cô. Trên thị trường chợ đen, 1 quả thận trị giá $300.000! Pháp y điều tra xác định rằng nạn nhân đã uống rượu, uống thuốc có chất ma tuý mạnh mẽ, cộng với đá viên, do đó, nạn nhân sẽ không cảm thấy đau đớn. Cô gái đã chết trong bệnh viện sau khi chờ đợi một quả thận thay thế.
Cảnh sát thông báo cho tất cả mọi người: đây là 1 tội phạm mới xảy ra, phụ nữ và nam giới trẻ, khách du lịch, đều là mục tiêu của chúng. Đây là tổ chức tội phạm lớn. Hành vi phạm tội đang diễn ra tại nhiều thành phố lớn, đặc biệt là gần đây ở Sơn Đông, Quảng Châu, Thâm Quyến, Phật Sơn, Đông Quan, Hạ Môn, Tuyền Châu và Bắc Kinh, Thượng Hải, Tứ Xuyên, Trùng Khánh, và quán bar trên cả nước (nó cũng xảy ra ở phía nam Đông Nam Á) ! Xin vui lòng gửi bất kỳ người nào bạn quan tâm, những người bạn biết / yêu!
(Vụ việc này tương tự như những gì đang xảy ra cho các cộng đồng nghèo ở Philippines, hay Việt Nam - vốn xếp hạng 4 trong các quốc gia có nạn buôn bán nội tạng người trong năm 2009-2010) nguồn: Leona de Monaco
Câu chuyện diễn ra cách đây gần 20
năm rồi. Lúc đó, miền bắc chưa có BV nào mổ tim bẩm sinh cho trẻ em. Tôi có
người em họ xa, đi bộ đội về, mài gần bốn mươi mới lấy vợ và sinh được một cháu
gái. Cháu rất xinh nhưng yếu ớt, năm lên 6 đi học cháu bắt đầu bị ngất và những
cơn ngất cứ ngày càng mau hơn. Cháu bị tim bẩm sinh.
Lúc bấy giờ một ca mổ tim tại SG chi phí khoảng 20 triệu,
chưa kể tiền đi lại, ăn ở tại Sài Gòn. Vào giữa những năm chín mươi với 2 vợ
chồng đều là công nhân thì 20 triệu là số tiền không thể có dù là trong ý nghĩ.
Mẹ cháu
buồn lo đến mất ăn, mất ngủ vì 2 vợ chồng lấy nhau muộn, chỉ sinh được có một
mình cháu. Thế rồi không biết nghe ai mách, mẹ cháu tìm đến Bác sĩ Tôn Thất
Bách, lúc đó là Viện trưởng viện tim quốc gia tại Hà Nội.
Không quen
biết, không người giới thiệu, mẹ cháu cứ liều tìm đến chỗ làm việc của Bác sĩ. Người
y tá hỏi:
-Chị có hẹn của Bác sĩ không?
-Dạ không!
-Vậy thì không gặp được, Bác sĩ bận lắm.
-Nhưng…
-Không nhưng gì cả, đấy là nguyên tắc!
Mẹ cháu bật khóc. Lúc đó đã gần hết giờ làm việc. Bỗng cửa
phòng Bác sĩ mở ra và Bác sĩ sách cặp ra về. Thấy thế, Bác sĩ hỏi:
-Có chuyện gì vậy?
Mẹ cháu quỳ sụp dưới chân Bác sĩ:
-Xin bác sĩ cứu con cháu vơi!
Bác sĩ nâng mẹ cháu dậy ôn tồn:
-Vào đây, vào đây, nào có chuyện gì chị bình tĩnh noi
tôi nghe!
-Da. Con cháu…con cháu,,,
Mẹ cháu lúng túng run run.
Bác sĩ rót nước mời uống và nói:
-Chị cứ bình tĩnh nói tôi nghe, cháu làm sao, cháu đang
ở đâu?
Bấy giờ mẹ cháu mới bình tĩnh trình bày về bệhn tật của con
và hoàn cảnh gia đình.
Bác sĩ bảo đưa cháu đến BV, Bác sĩ khám xong rồi lấy một tờ
giấy viết mấy dòng và bảo mẹ cháu đưa cháu vào TP Hồ Chí Minh ngay.
Thế là vợ
chồng thu xếp đưa con đi với số tiền anh em họ hàng giúp được gần chục triệu. Sau
gần một tháng nằm tại viện tim Sài Gòn, cháu đã được phẫu thuật tim miễn phí và
trở về tiếp tục đi học, khỏe mạnh.
Mẹ cháu lại
đến tìm Bác sĩ với chút quà mọn để cám ơn nhưng Bác sĩ nhất định không lấy và
lại dặn mẹ cháu đưa cháu đến để Bác sĩ theo dõi tiếp.
Câu chuyện mẹ cháu kể lại khi đưa cháu đến chơi nhà tôi cứ
in hằn trong tâm trí tôi hình ảnh một người thầy thuốc đúng với nghĩa “LƯƠNG Y
NHƯ TỪ MẪU”
Nhiều “nhà lãnh đạo” có biểu hiện thờ ơ đối với sự đau khổ của
người khác và một số các “nhà lãnh đạo” ấy lại thích thú khi gây ra điều
đó. Những “nhà lãnh đạo” này thường sử dụng bạo lực dưới sự ngụy trang
của khuôn khổ xã hội hay pháp lý. Sau đây là 10 “nhà lãnh đạo” “tàn bạo”
nhất trong lịch sử loài người, tác động to lớn trong lịch sử và trực
tiếp hoặc gián tiếp ảnh hưởng đến thế giới mà chúng ta đang sống hôm
nay:
10. Oliver Cromwell
Oliver Cromwell
Oliver Cromwell là một nhà lãnh đạo chính trị và quân sự vào thế kỷ
thứ 17 ở Anh, ông được biết đến với các hành động tàn bạo chống lại
người Công giáo ở Scotland và Ireland. Tại Ireland, Cromwell đã ra lệnh
tàn sát gần 3.500 người ở Drogheda, bao gồm cả các linh mục Công giáo La
Mã. Tại Wexford, ông cũng là người chịu trách nhiệm về cái chết của
3.500 người Công giáo. Trong toàn bộ chiến dịch của Oliver Cromwell ở
Ai-len, người ta ước tính rằng 50.000 người đã thiệt mạng, bị đuổi ra
khỏi nhà và bị trục xuất. Tại Scotland, ông đã tàn sát 2000 người ở
Dundee và san bằng bến cảng của thành phố. 9. Maximilien Robespierre
Maximilien Robespierre
Maximilien François Marie Isidore de Robespierre là một chính trị
gia, nhà hùng biện, luật sư và là một nhân vật quan trọng trong cuộc
cách mạng Pháp. Ông đã cai trị nước Pháp thời “Reign of Terror” (cai trị
khủng khiếp) cướp đi sinh mạng từ 20.000 đến 40.000 người. Nhiều quý
tộc, giáo sĩ, công dân tầng lớp trung lưu và nông dân đã bị hành quyết
trong thời gian cai trị của ông. Robespierre bị đưa lên máy chém mà
không cần xét xử vào năm 1794 vì các hành vi của ông là điều hiển nhiên
của công lý. 8. Ivan the Terrible
Ivan the Terrible
Ivan the Terrible hoặc Ivan IV Vasilyevich là một Sa hoàng Nga và
được coi như là người sáng lập đầu tiên của nước Nga hiện đại. Đóng góp
quan trọng nhất của ông là cuộc chinh phục Siberia, tập trung quyền lực
và tạo ra các luật mới. Hành động tàn bạo nhất của ông là “Sack
Novgorod”, khi ông nghi ngờ rằng người dân thành thị đã lập kế hoạch để
trốn sang Ba Lan. Ông đã cho xây dựng một bức tường xung quanh thành phố
và mỗi ngày, quân đội của ông tàn sát 1500 người ngẫu nhiên, Ông ta đã
giết con trai của mình trong một tranh luận sau khi Ivan đánh con dâu
đang mang thai vì bị buộc tội mặc quần áo khiếm nhã. 7. Vlad III
Vlad III
Vlad III là người cai trị vùng Wallachia và dường như có niềm vui
trong việc giết người và tra tấn tàn bạo. Số lượng nạn nhân của ông ước
tính nằm trong khoảng từ 40.000 đến 100.000 người. Sự tàn bạo của ông
như cảnh 20.000 xác chết bị đâm chém thối rữa bên ngoài thủ đô của ông
bị ốm khi đội quân xâm lược của Thổ Nhĩ Kỳ quay trở lại. 6. Idi Amin
Idi Amin
Idi Amin Dada là một nhà độc tài Uganda, đã lật đổ chế độ Milton
Obote vào năm 1971 và lên nắm quyền sau cuộc đảo chính. Điểm nổi bật của
chế độ ông là quản lý kinh tế yếu kém, tham nhũng, gia đình trị, giết
người ngoài vòng pháp luật, đàn áp dân tộc, đàn áp chính trị và lạm dụng
các quyền con người. Các nhóm nhân quyền và các nhà quan sát quốc tế
ước tính từ 100.000 đến 1.500.000 người đã bị giết trong triều đại đẫm
máu của ông ta. Amin thường xuyên thay đổi khi thấy phù hợp, với sự hỗ
trợ từ các cường quốc phương Tây, Israel. chế độ Moammar Gaddafi, Liên
Xô. Ông qua đời khi lưu vong tại Jeddah, Saudi Arabia. 5. Pol Pot
Pol Pot
Pôn pót là người lãnh đạo đảng cộng sản Khmer Đỏ và là Thủ tướng
Campuchia trong giai đoạn từ 1975 đến 1979. Ông chịu trách nhiệm trong
tội ác diệt chủng đẫm máu nhằm vào các tri thức và tầng lớp tư sản dẫn
đến cái chết của khoảng 1,5 triệu người Campuchia (khoảng 20% dân số tại
thời điểm đó) 4. LEOPOLD II
LEOPOLD II
Leopold đệ nhị là vị vua thứ hai của Bỉ và là người cai trị nhà nước
tự do Congo. Dưới sự cai trị của ông đã gây ra cái chết của 3 triệu
người dân Congo do bị áp bức lao động. 3. Adolf Hitler
Adolf Hitler
Adolf Hitler là một chính trị gia và là nhân vật quan trọng của phát
xít Đức. Ông đã thiết lập chế độ độc quyền quốc gia xã hội (Đức Quốc Xã)
của Đệ tam Đế quốc. Chính sách của ông đã gây ra cái chết của hàng
triệu người. Riêng ở Nga, 20 triệu dân thường và 7 triệu binh sĩ đã
thiệt mạng trong cuộc chiến tranh Vệ quốc vĩ đại. 2. JOSEPH STALIN
Joseph Stalin
Theo kết quả nghiên cứu ước tính có khoảng hơn 3 triệu người chết
dưới chế độ của Stalin. Sau khi chế độ Liên Xô sụp đổ đã phát hiện nhiều
hồ sơ ghi lại việc xử tử hơn 800 nghìn người vì liên quan đến chính
trị, khoảng 1,7 triệu người chết ở Gulags và gần 400 nghìn người chết
trong quá trình di cư. Ngoài ra, nạn đói đã cướp đi mạng sống của 6
triệu người. 1. Mao Trạch Đông
Mao Trạch Đông
Mặc dù dân số của Trung Quốc tăng gấp đôi từ 550 triệu người lên 900
triệu người dưới sự cai trị của ông, Mao Trạch Đông đã chịu trách nhiệm
cho cái chết của hàng triệu người. Trong giai đoạn đầu, các địa chủ đã
bị bắt và xử tử, kết quả là có khoảng hơn 700 nghìn người chết. Ngoài
ra, khoảng 6 triệu người đã bị ép vào các trại lao động và nhiều người
đã bỏ mạng.
Vài năm sau, nạn đói và hậu quả của kế hoạch “Đại nhảy vọt” của Trung
Quốc đã gây ra cái chết khoảng 15 đến 40 triệu người dân. Sự đau khổ
của người dân Trung Quốc không dừng ở đó, cuộc Cách mạng Văn hóa vào
những năm 60 đã trực tiếp ảnh hưởng hơn 100 triệu người dân Trung Quốc.
Trường Sa lược dịch (Nguồn: http://listfave.com/top-10-most-cruelest-rulers-of-all-time) Nguồn: http://nguyentandung.org/10-nha-lanh-dao-tan-bao-nhat-moi-thoi-dai.html
"Con thuyền đi qua để lại sóng Đoàn tàu đi qua để lại tiếng Đoàn người đi qua để lại bóng Tôi không đi qua tôi, để lại gì?"
Năm nay sẽ kỷ niệm 90 năm ngày sinh Van Cao, một thiên tài không phải chỉ trong lĩnh vực âm nhạc mà cả trong thơ và họa.
Người hỏi"Tôi không đi qua tôi, để lại gi?"Người đã để lại cho nền văn nghệ Việt nam một VĂN CAO để người Việt tự hào, để chúng con tìm đến mỗi khi cảm thấy cô đơn, mỗi khi cần được sẻ chia, an ủi...Chúng con cám ơn NGƯỜI
Mùa xuân đang xanh mướt trên những búp non, trên những giọt sương mai lấp lánh, tiếng mùa xuân dìu dặt đâu đây, "Mùa xuân đầu tiên"
Về bài hát này, nhà văn Trần Mạnh Hảo viết: "Đây là bài hát có số phận đặc biệt nhất trong cuộc đời sáng tác của Văn Cao. Đây cũng là bài hát mang nhiều tâm trạng đối lập, hòa trộn nước với lửa: vui ít, buồn nhiều, mừng ít, tủi nhiều, hoan ca ít, bi ca nhiều, tha thiết ít, nghẹn ngào nhiều, bâng khuâng ít, đau đáu nhiều, tự sự ít, ai oán nhiều, mê say ít, thở than nhiều,... "
“ Rồi dặt dìu mùa xuân theo én về
Mùa bình thường mùa vui nay đã về
mùa xuân mơ ước ấy đang đến đầu tiên
Với khói bay trên sông, gà đang gáy trưa bên sông một trưa nắng cho bao tâm hồn. Rồi dặt dìu mùa xuân theo én về Người mẹ nhìn đàn con nay đã về Mùa xuân mơ ước ấy đang đến đầu tiên Nước mắt trên vai anh, giọt sưởi ấm đôi vai anh Niềm vui phút giây như đang long lanh. ôi giờ phút yêu quê hương làm sao trong xuân vui đầu tiên. ôi giờ phút trong tay anh đầu tiên một cuộc đời êm ấm. Từ đây người biết quê người Từ đây người biết thương người Từ đây người biết yêu người . Giờ dặt dìu mùa xuân theo én về Mùa bình thường, mùa vui nay đã về. Mùa xuân mơ ước ấy xưa có về đâu với khói bay trên sông, gà đang gáy trưa bên sông một trưa nắng thôi hôm nay mênh mông.”
Van Cao sáng tác ca khúc này vào mùa xuân năm bính thìn(1976),
người con trai thứ của nhạc sĩ Văn Cao, nhà thơ Nghiêm Bằng kể sơ qua
về sự ra đời của "Mùa xuân đầu tiên” :
“Đó là một đêm vào giữa tháng 12-1975. Chúng tôi đang sống với cha
mẹ trong ngôi nhà số 108 Yết Kiêu. Mùa đông Hà Nội rét tê tái. Cha tôi đã từ
lâu rồi không đàn. Vậy mà trong đêm ấy, tôi nghe có tiếng chân nhè nhẹ lần từng
bước từ phòng trong ra gần chiếc đàn piano – đối diện với chiếc đi văng tôi đang
ngủ.
Một giai điệu khe khẽ vang lên, nó được đàn bởi một bàn tay phải.
Cũng phải nói thêm là cha tôi đã đàn trên chiếc đàn vốn được Hội Nhạc sĩ VN cho
thuê lại với giá 7 đồng rưỡi một tháng (lương tôi hồi đó là 63 đồng, còn tiền
thuê nhà là 15 đồng); từ ngày kỷ niệm 30 năm Tiến quân ca (1974),
chiếc đàn mới được tặng hẳn cho cha tôi thì cha lại rất ít có dịp dùng đến.
Bài hát đã được báo Sài Gòn Giải Phóng số năm mới 1-1-1976
in trang trọng ở bìa 4 và thu thanh ngay sau đó, được phát trên sóng Đài Tiếng
nói VN, nếu tôi không nhầm thì do ca sĩ Trần Khánh và đoàn ca nhạc Đài Tiếng
nói VN trình bày. Bài hát được phát khoảng mươi lần trong chừng một tháng (hồi
ấy ca khúc được truyền bá chủ yếu qua sóng phát thanh), rồi không hiểu sao lặng
lẽ chìm đi, như thể bị quên lãng.
Như mọi lần, trong suốt mấy chục năm, cha không tỏ ra bực bội gì,
chỉ hơi buồn thôi. Cha tôi nói chắc chắn bài hát sẽ có ngày được hát lại và mọi
người sẽ yêu nó. Và như mọi lần, cha tôi lại đúng. Chỉ có điều lúc đó cha tôi
không còn nữa. Khi bài hát lần đầu tiên được phát trên sóng truyền hình Việt Nam
năm 2000, cha tôi đã mất được năm năm.”
Nhà thơ NGHIÊM BẰNG
THU HÀ ghi
Đúng vậy, rất nhiều người yêu thích bài hát này trong đó có tôi, nhưng có điều lạ là tôi chỉ thích mở bài hát này khi có một mình và trong khi nghe, tôi cảm thấy như được xem lại một cuốn phim về một thời đã qua của đất nước và của cuộc đời...
Tháng 7 năm 1995, khi Văn Cao mất, và cả bây giờ nữa, khi đang viết những dòng này, nước mắt tôi vẫn không ngừng tuôn rơi trên bàn phím.
Với tôi và tôi nghĩ là rất nhiều người nữa, VĂN CAO mãi mãi là một tượng đài sững sững trong trái tim.
Năm nay Valentine đến sớm, ông lại quên, nhưng cô cháu gái vào tuổi chớm biết yêu thì không quên, mồng 2 tết, mặc dù đã khuya, vẫn gọi điện nhắc ông. Sáng mồng 3, khi bà dậy đã thấy ô. đeo tạp dề như một đầu bếp thực thụ đi nấu chocolate. Tuổi già hay quên, lẽ ra phải nấu cách thủy, ô. lại nấu trực tiếp, chocolate cháy vón cục, thế là phải đổ đi nửa kg.
Ơn trời cuối cùng cũng ra được sản phẩm. có điều các cháu đi chơi tết cả, chả có ai giúp ô. trang trí.
Sau khi rút kinh nghiệm, sản phẩm bắt đầu vào khuôn
Hai mẻ thành phẩm đầu tiên
thành phẩm đã qua kiểm tra chất lượng và hình thức
Thành phẩm loại 1
Tiếc rẻ chỗ chocolate cháy, cố vào khuôn mà không được, đành đổ đi
Hôm nay các cháu về, khen ông ríu rit và chỉ một loáng đã giải tán hết 3/4 sản phẩm của ông.
Bà thì gom chỗ sản phẩm không đạt tiêu chuẩn thẩm mỹ cất vào tủ lạnh và biết rằng đến chủ nhật sẽ hết nốt. (Nói vậy thôi chứ bà cũng được nhấm vài cái "trái tim vỡ" cho biết mùi valentine chứ!!!)